Những đứa “con tạm” được đôi vợ chồng già nhận về nuôi nấng, đứa ở ít nhất cũng 6 tháng, đứa lâu nhất có khi cả năm rưỡi. Suốt hơn 20 năm nhận nuôi 24 đứa con, chưa kể 2 người con đẻ của mình, biết bao lần chia tay để lại cảm xúc khôn tả trong người cha nuôi.

Người cha ấy là ông Phạm Duy Trực (69 tuổi, phường Nại Hiên Đông, quận Sơn Trà, tỉnh Đà Nẵng). Ông âm thầm chở che, bảo bọc và nuôi dưỡng cho đàn con không máu mủ bằng khối tài sản chẳng thể nào đong đếm được, đó là tình yêu thương.

Nhận làm người đưa đò, đưa các “con tạm” qua ngày giông bão

Bế trên tay đứa bé 2 tuổi nhỏ thó như con mèo, mình mẩy đầy chốc ghẻ với đủ chứng bệnh, vợ chồng ông Trực không khỏi hoang mang: “Nếu chăm sóc không tốt, nhỡ không may có chuyện gì phải làm sao”. Nhưng rồi ông tặc lưỡi: “Thôi kệ! Đem con về, mình sẽ chạy chữa và tìm cách lo cho con, bà ạ!”, theo báo Tiền Phong.


Đặng Thị Minh Phương (hàng đầu, bìa phải) cùng vợ chồng ông Trực và các anh chị hơn 20 năm trước. (Ảnh: Thanh Trần chụp lại)

Đó là buổi chiều 1.3.1996. Vợ chồng ông Trực đến Trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi đón Đ.T.M.P (sinh năm 1994), đứa bé đầu tiên về làm “con tạm” thuộc chương trình “Gia đình nuôi tạm” do Tổ chức Hỗ trợ trẻ em quốc tế (HOLT) triển khai.

P. mồ côi cha ngay khi vừa mới sinh ra. Mẹ P. suy sụp. Kinh tế gia đình kiệt quệ nên cho P. đến ở trung tâm nuôi trẻ mồ côi. Năm 1994, ông Trực đã biết “Gia đình nuôi tạm” là chương trình nhận nuôi các trẻ có hoàn cảnh đặc biệt, khó khăn trong một thời gian nhất định. Sau đó, các trẻ sẽ trở về với gia đình của mình. Dù đồng lương eo hẹp, lại đang nuôi 2 con nhỏ, nhưng vốn tính yêu thương trẻ thơ, ông Trực bàn với vợ nhận nuôi các trẻ với mong muốn duy nhất “làm bệ đỡ những mảnh đời bất hạnh”. Bà Trần Thị Thanh (vợ ông Trực) gật đầu cái rụp, rồi cùng chồng làm thủ tục để nhận P.

Kể từ đó, gia đình ông Trực có chút “đảo lộn” vì những tiếng oe oe khóc đêm, vì những lần ôm P. vào ra bệnh viện chạy chữa… Ông Trực kể, tuy đã có kinh nghiệm chăm sóc con nhỏ nhưng khi đón P. về, vợ chồng ông gặp không ít bỡ ngỡ. Hằng ngày, vợ chồng ông thay nhau chăm sóc P. rồi hỏi han khắp nơi để chạy chữa cho bé. “P. nó theo tôi dữ lắm. Khi nào đi ngủ cũng muốn ngủ bên cạnh tôi. Ban đầu cứ nghĩ là “con tạm”, nhưng rồi bên cháu lâu tôi thêm thói quen xưng hô “ba, con” với P…”, ông Trực nhớ lại.

Được sự yêu thương, bảo bọc của ba Trực – mẹ Thanh, P. dần khỏe mạnh, bệnh tật khỏi hẳn. Từ những ngày đầu lo sợ P. không qua khỏi để rồi sau 1 năm, P. phát triển rất tốt từ thể chất đến trí tuệ… Cuối cùng, thời hạn P. trở về với gia đình của mình cũng đến. Đó là ngày 15.5.1997. Từ nay “đứa con út” P. sẽ không ở trong căn nhà nhỏ với vợ chồng ông nữa…


23 năm trời, ông Trực nuôi nấng chở che cho 24 mảnh đời bất hạnh bằng tình thương yêu vô bờ bến (Ảnh: Thanh Trần)

Ông trầm ngâm: “Hồi đó nhìn đâu cũng thấy cảnh khó cả, nếu chỉ mồ côi hoặc gia cảnh nghèo mà nhận nuôi thì không tài nào đếm xuể. Thành thử, những trường hợp được gửi vào Trung tâm và gửi đến nuôi tạm là cực kỳ bi đát. Cháu nào cũng có những khủng hoảng riêng cần được kề cận, chở che và dìu dắt vượt qua. Nghĩ vậy mà thương nên mình cứ đùm bọc hết cháu này đến cháu khác”.

Ông Trực bảo, vợ chồng ông giống như người đưa đò. Các con ông nhận nuôi như người đi đò. Niềm vui lớn nhất của họ chính là sự bình an của các con…

Trang nhật ký thấm tình cha con và những cuộc chia ly

24 đứa con là 24 số phận hẩm hiu. D.H bị xương thủy tinh, chẳng nhớ nổi bao nhiêu lần nhập viện bó bột. V.N bị tâm thần nhẹ hết đập đầu vào tường lại đến bốc phân bôi khắp nhà. A.P ra đời khi mẹ mới 16 tuổi nên yếu ớt, nhiều đêm sốt đến co giật… Ông trầm tư, bảo trẻ nhỏ không chỉ cần cơm áo, phải thấu rõ tính nết của từng đứa mới nuôi dạy được. Nếu không nhẫn nại với tiếng khóc mỗi đêm, chướng quấy mỗi ngày thì có lẽ ông đã bỏ cuộc chứ không mải miết trên con đường nhân nghĩa tới ngày hôm nay.


Ông Trực lần giở những kỷ niệm với 24 đứa con nhận nuôi. (Ảnh: Hoàng Sơn)

Ở một góc nhỏ trong nhà, người cha già cất giữ cẩn trọng từng trang nhật ký về 24 đứa con. Trong đó ghi rõ ngày đến, ngày đi, quá trình chăm sóc, khôn lớn… Ông không xem đó là cuốn nhật ký đơn thuần, mà coi nó như kỷ vật để sau này nếu các con tìm về thì biết đâu những dòng chữ kia sẽ lên tiếng. Bởi trong đàn con thơ ấy, có đứa không biết cha mẹ là ai, có đứa được đưa ra nước ngoài nuôi từ khi còn rất nhỏ.

Lật dở từng trang ký ức đã ố vàng, những tháng ngày cách đây 10, 20 năm trước như hiện rõ mồn một. “Tr vào nhà có vẻ sợ sệt, trên người mặc bộ đồ cũ kỹ với một đôi dép nhựa đã rách, dáng vẻ sợ hãi. Sau khi mẹ đẻ ra về, Tr khóc một lúc…Những ngày đầu Tr buồn, ăn rất ít, hôm nào cũng đi cầu ra quần…Khi nhận Tr về Tr gầy, ốm yếu và đen. Nhưng được chị Trinh và cả nhà chăm sóc Tr nhanh mập và trắng ra rất rõ…”, cô con gái H.T.T.Tr được ông nhận nuôi vào năm 1997, khi ấy Tr mới 5 tuổi.


Những dòng nhật ký xúc động ông Trực viết lúc chia xa các con

Cùng với cuốn sổ này là những giấy tờ, hồ sơ về việc chuyển giao nuôi dưỡng được ông cẩn thận đóng thành từng tập. Thời ấy, máy móc và điều kiện khó khăn, nhìn tập ảnh chụp cho đàn con, tôi biết ngay ông “chịu chi” và chu toàn với con của mình như thế nào. Mỗi lần xem lại là một lần khóe mắt người cha già rưng rưng.

Người ta nói, người ở lại bao giờ cũng buồn hơn người ra đi. Với ông quả đúng thật. Bởi có ai rắn rỏi nổi khi tới 24 lần tiễn 24 đứa con ra khỏi thềm nhà, có lúc còn chẳng biết ngày nào gặp lại. Trong trang nhật ký về Phương, ông quặn thắt kể về đêm chia tay đứa con gái nuôi đầu lòng: “Phương không chịu đi với mẹ đẻ và chị vì vậy phải nói chở 3 mẹ con đi chơi thì Phương đi ngay. Nhưng về đến nhà ông nội, Phương khóc không chịu xuống xe. Đêm ấy mẹ khóc nhiều, ba buồn không ngủ, cả nhà như mất một cái gì đó rất lớn…Mỗi lần Thụy (con trai) đến thăm, Phương đều mừng rỡ và đòi anh Thụy chở về nhà..”.


Dòng nhật ký cùng bức ảnh kỷ niệm của bé P.L đã sang Mỹ sống với ba mẹ nuôi. (Ảnh: Hoàng Sơn)

Giọng chùng xuống, ông nói, khủng hoảng nhất là lần chia tay Nguyễn Công Tâm, cậu bé bị mẹ đẻ bỏ đi khi mới chào đời một ngày ở Bệnh viện Duy Xuyên (tỉnh Quảng Nam). Tâm được một người đàn ông nước ngoài nhận nuôi. Cuộc chia ly năm ấy khiến cả nhà như cắt từng khúc ruột bởi đứa con thơ dại sẽ đi sang vùng trời biền biệt. Giờ nhắc đến Tâm, ông vẫn nhói lòng bởi không một tin tức.


Vợ chồng ông Trực chụp ảnh kỷ niệm với các con. (Ảnh: Hoàng Sơn)

Hỏi ông có thường liên hệ với các con của mình không, ông nở nụ cười phúc hậu, bảo có đứa về thăm, có đứa gọi điện, đều là các con chủ động. Người cha hơn 2 thập kỷ chăm lo cho đàn con không đếm công kể của cứ lo xa, sợ con phiền hà nếu mình tìm đến. “Lâu lâu nghe tin đứa này cưới, đứa kia dựng nhà, vợ chồng tôi mừng khôn xiết. Cha mẹ nào chẳng mong con khôn lớn, trưởng thành và hạnh phúc. Thậm chí giờ các con có khó khăn, nếu giúp được thì tôi vẫn sẵn lòng”, ông tâm tình.

Trong thâm tâm ông Trực vẫn mơ tới ngày hội ngộ đầy đủ 24 đứa con. Để được ngắm nhìn lại từng khuôn mặt, dáng hình bé bỏng ngày nào và nghe đàn con kể về cuộc sống hiện tại.

videoinfo__video3.dkn.tv||1f7f631c3__

Vợ chồng già 20 năm làm bố mẹ tạm của hàng chục đứa trẻ. (Nguồn: Thanh Niên)

Hoàng Kỳ (tổng hợp)

Thể Loại: Gia đình Đời sống